GIÁC HƠI

GIÁC HƠI

Tháng 9/2009, tại phòng điều trị cổ truyền thuộc trung tâm dự phòng bệnh, bệnh viện đông y Bắc Kinh, Trung Quốc, bà Đặng đang tiếp nhận điều trị của bác sĩ. Có thể nhìn thấy đó là việc giác lửa. Bác sĩ đang dùng ống giác thủy tinh đẩy đi đẩy lại sau lưng của bà Đặng. Sau vài lượt như thế, sau lưng đã xuất hiện 2 đường đỏ rất đậm. Tiếp đó, bác sĩ lại lấy ra một đồ vật ngắn và cứng giống như kim châm. Sau một hồi đánh vỗ, bác sĩ đã dùng đồ vật đó đâm vào trên da. Sau khi làm xong, lại giác lên 4 ống giác.

  • Bây giờ cảm thấy như thế nào? Cảm giác bị kéo căng đến khó chịu. Trước đây, khi mới bắt đầu làm điều trị này, tôi còn phải cắn răng để chịu đứng, sau đó đổ rất nhiều mồ hôi, rất căng thẳng. Nhưng nếu so với bây giờ thì đã quá quen rồi. Mỗi tuần làm một lần.
  • Mỗi lần làm màu sắc da tuy cũng có hơi tím, nhưng không còn quá nặng, thậm chí còn có điểm gần giống với màu máu tươi. Vì vậy nếu đánh giá toàn bộ tình hình của bà ấy thì lúc ban đầu là nặng nhất, bây giờ đã khá lên rất nhiều.

Nhìn xuyên vào ống thủy tinh trên lưng bà Đặng, có thể thấy tại vị trí đã châm kim trước đây có máu chảy ra.

Chúng ta cùng tiếp tục tìm hiểu thêm một công dụng chữa bệnh nữa của phương pháp giác hơi. Quý vị và các bạn có thể nhìn thấy bà Đặng, nhân vật chính trong câu chuyện hôm nay đang phải tiếp nhận một hình thức điều trị mang nhiều thương tích. Bác sĩ không chỉ dùng giác hơi lên lưng, tạo ra những vết dấu bầm màu đỏ đậm, còn dùng kim để châm, sau đó lại dùng ống giác thủy tinh để giác ra rất nhiều máu. Thoạt trông quả thật đáng sợ, nhưng bà Đặng lại cho biết là mình đã quá quen. Đồng thời còn mỗi tuần đều đến đây tiến hành một lần, xem ra là có nguyên nhân.

Để tôi cho mọi người xem, đây là những đồ len tôi đan khi mất ngủ trước đây. Tất cả đồ len đều ở đây, đây là áo mặc mùa đông, còn đây là áo mặc mùa thu…nào là áo lót dành cho mùa hè, cả chiếc váy len này nữa. Váy len như thế này tôi đan khá nhiều, khoảng 6, 7 chiếc, để tặng bạn bè, người thân. Cuối cùng bản thân chỉ thừa có một chiếc. Còn có một chiếc chưa đan xong. Khi vẫn chưa thấy buồn ngủ thì lấy ra đan. Tôi đan không ngừng, đan đến vài tiếng, thậm chí đến 3 -4 giờ sáng mới đi ngủ. Ngày hôm sau cũng thế, ngày nào cũng là như thế. Kéo dài liên tục khiến tôi vô cùng đau khổ.

Những chiếc áo len này đối với bà Đặng có một ý nghĩa rất đặc biệt, bởi vì đó không chỉ minh chứng cho đôi tay khéo léo của bà ấy, mà còn cùng bà ấy trải qua vô số đêm không ngủ. Năm 2002, người nhà của bà Đặng bị cuốn vào cuộc tranh chấp nghiêm trọng giữa chủ và thợ, cũng chính từ lúc đó trở đi, bà ấy dần phát hiện giấc ngủ của mình đã thành một việc không nhẹ nhàng.

  • Khi vào khoảng 10 giờ hoặc 10giờ rưỡi, sau khi tắm rửa xong tôi sẽ lên giường đi ngủ. Nhưng cứ nằm mãi ở đó, bắt đầu mất ngủ, hết bên phải, bên trái, trở người qua lại mãi mà vẫn không ngủ nỗi. Do không thể ngủ được, nhất định sẽ suy nghĩ, dằn vặt đến nhiều việc khác, bao gồm sự việc của cha mẹ trong nhà, việc của em trai tôi. Tất cả những việc này cứ trăn trở mãi trong đầu, suy nghĩ mãi. Sau đó lại cố ngủ, tưởng nghĩ mệt thì sẽ ngủ nhưng vẫn thức, vẫn cứ trăn trở mãi không thể ngắm mắt nằm ngủ được.

Bà Đặng cho rằng là do mình nghĩ quá nhiều chuyện mới không thể ngủ được. Thế nên bà ấy tự ép mình làm mộtsố việc khác để phân tán tư tưởng.

  • Đếm số, có thể đếm từ 1 đến 100, từ 100 lại đếm đến 200. Dù đếm như thế, đã đếm không ngừng nghĩ nhưng vẫn cứ là không thể ngủ được. Qua dệt len, sau khi đã dệt xong 1 lạng len, lại dệt tiếp qua lạng khác. Thật không thể dễ dàng để cảm thấy buồn ngủ. Dệt len đến mệt nhừ mới có thể buồn ngủ. Thế là ngủ, nhưng không được có một tiếng động nào, chỉ cần một tiếng động là tôi không thể ngủ. Còn loay hoay chưa xong thì đã nghe thấy tiếng gõ của chuông đồng hồ báo thức. Cứ mỗi giây, chiếc kim lại tíc tắc kêu. Vốn dĩ đã mất ngủ, lại nghe thấy tạp âm gì lại càng không ngủ được. Sau đó tôi liền tìm đến nhiều cửa hàng để mua về một chiếc đồng hồ tĩnh âm, có vậy sẽ gây ra tiếng động.

Đổi đồng hồ, trong nhà đã yên tĩnh đi rất nhiều. Như vậy, bà Đăng cho rằng mình có thể ngủ được, nhưng thật không ngờ là vẫn không được.

  • 2, 3 giờ sáng mới ngủ, ngủ được 3, 4 tiếng, 4-5 tiếng, nhiều nhất là 4 tiếng rưỡi là đã phải thức dậy. Sau đó cả ngày cứ như thế. Mà ngày nào cũng vậy.

Đối với bà Đặng, mặc dù mỗi ngày có thể ngủ được 4 tiếng rưỡi quý báu, nhưng cũng không mang lại sự dễ chịu sau khi nghỉ ngơi.

  • Mỗi buổi sáng thức dậy, giống như cả đêm hôm qua không được ngủ vậy, đồng thời đôi mắt như có rải cát bên trong, cảm thấy vừa khô lại vừa ngứa, cảm giác thật khó chịu.
  • Tôi cho cô ấy thuốc điểm mắt khi tôi bị mất ngủ trước đây. Vì ngủ không được, nên mắt khô ngứa hay là đỏ lên. Vì vậy khi điểm thuốc này vào sẽ chống được những triệu chứng trên. Khi nào hễ không ngủ được, thì mỗi tối lại điểm thuốc nào vào. Đến bây giờ tôi vẫn còn giữ 2 bình.

Không chỉ chất lượng giấc ngủ có vấn đề, đồng thời mắt lại đau, hơn một năm sau đó, trên cơ thể bà Đặng lại xuất hiện sự khó chịu mới.

  • Tứ chi đều vô lực, phần lưng sau có cảm giác như đang căng cứng lên, thật là mệt mỏi. Mà ngày nào cũng xuất hiện tình trạng này. Lưng căng đau đến mức nào? giống như đang phát sốt cao, toàn thân mệt mỏi. Cảm giác đó thật là khó chịu.

Trong thời gian mấy năm sau đó, bà Đặng thậm chí đã thử qua rất nhiều phương pháp như cả đêm dậy làm việc nhà. . nhưng đều không có tác dụng

  • Cứ ngáp, rồi chảy cả nước mắt, rất buồn ngủ, nhưng cứ nằm đó trở người mãi vẫn không thể ngủ được. Trong lòng vừa tức vừa sốt ruột, thật đau khổ, mà người nào chưa từng bị mất ngủ thì không thể hiểu được. Khi nghiêm trọng nhất, tôi phải đi từ trên lầu xuống dưới, ra ngoài đi dạo, đã 2-3 giờ sáng mà lại đi một mình trên đường.

Từ năm 2002 đến năm 2008, cuộc tranh chấp giữa chủ và thợ của người nhà kéo dài trong 6 năm. Bà Đặng, ban ngày thì chịu áp lực tinh thần, ban đêm chất lượng giấc ngủ không cao, đã hành hạ bà ấy tới mức không chịu đựng nỗi.

  • Tôi đã tìm đến tây y, cũng mua một số thuốc điều trị mất ngủ, nhưng có một điều tôi lo lắng là khi uống thuốc an thần quá nhiều sẽ tạo ra sự phụ thuộc vào thuốc an thần, không thể tách rời. Khi áp lực càng ngày càng lớn, tôi cảm thấy rất buồn bực. Buổi tối không thể ngủ được, có đôi khi tôi đã bật khóc, tâm trạng không được tốt lắm. Khi trầm trọng nhất, tôi còn nghỉ đến chuyện quyên sinh, không còn muốn sống tiếp nữa.

Chúng tôi nghĩ rằng những quý vị và các bạn nào đã từng trải qua những cơn mất ngủ mới có thể hiểu được hết những đau khổ mà bà Đặng đang nếm trải. Mất ngủ được phân làm rất nhiều dạng. Giống như với trường hợp của bà Đặng đã vào nằm trên giường 3 – 4 tiếng đồng hồ vẫn không thể ngủ được là thuộc vào dạng khó chìm vào giấc ngủ. Đây cũng là dạng mất ngủ thường gặp nhất. Phần lớn dạng này là do một số nguyên nhân như tinh thần căng thẳng, áp lực quá lớn hoặc là do nóng nảy, buồn bực trong người gây ra. Nhà bà Đặng xảy ra chuyện lớn, khó tránh được việc không lo nghỉ. Nhưng sau đó, việc mất ngủ kéo dài khiến tinh thần bà ấy xuất hiện sự trầm uất có thể nói là khá nghiêm trọng. Tuy nhiên do lại sợ tác dụng phụ của thuốc ngủ nên hạn chế dùng thuốc này. Vậy phải làm thế nào?

Trong phòng điều trị, việc điều trị của bà Đặng vẫn đang tiếp tục. Sở dĩ bà ấy phải thực hiện điều trị như thế này là có liên quan đến ấn tượng sâu sắc mà bà ấy để lại cho bác sĩ trong lần khám bệnh ban đầu

  • Trạng thái tinh thần rất kém, lo âu buồn bã. Tôi thấy cô ấy có biểu hiện bực bội, khó chịu.
  • Không muốn ăn uống, cảm thấy trong lòng bức rứt, khó chịu. Bản thân thấy không đâu vào đâu.
  • Những biểu hiện như trong lòng bực bội, bồn chồn, dễ nổi nóng đều là dấu hiệu của gan bị ứ trệ. Đồng thời bản thân cô ấy cảm thấy phần lưng sau đau mỏi, căng cứng, hay lạnh và nhăn nhó khiến cho cô ấy cảm thấy phần lưng không dễ chịu. Những cơn đau khá cố định như thế này, đông y phần lớn cho rằng đều là có liên quan đến huyết ứ.

Bác sĩ cho rằng bà Đặng là ứ huyết do gan ưu kết dẫn đến. Nhưng tại sao có liên quan đến mất ngủ và sẽ điều trị như thế nào?

  • Đối với bệnh tình của cô ấy, phương pháp chủ yếu được áp dụng vẫn là điều trị tổng hợp. Trong việc điều trị tổng hợp, ví dụ như kê thuốc uống, hiệu quả của nó cần phải 2, 3 ngày hoặc là cần một thời gian khá dài mới có thể thấy được hiệu quả…Còn việc điều trị xem là nhanh nhất, thực tế vẫn là châm kim, giác hơi và chích lễ.

Chúng ta cùng theo dõi, bác sĩ rốt cuộc là đã điều trị cho bà Đặng như thế nào. Bắt đầu chỉ là dùng ống giác hơi thường thấy.

  • Trước khi chưa điều trị, tôi cho rằng đó chỉ là dụng cụ điều trị phụ trợ, sẽ không đem lại nhiều tác dụng. Thử nghĩ xem, chỉ một chiếc bình nhỏ như thế có thể đem lại kết quả như thế nào đây.

Sau vài lần giác hơi như thông thường, bác sĩ bắt đầu kéo đi kéo lại như thế này trên lưng của bà Đặng. Khi điều trị ban đầu đều là như thế.

  • Ống giác hơi chà xát lên da thịt nên rất đau, cảm giác đau rát, thế nên cả đầu, cả mặt đều đổ mồ hôi.
  • Đây là đường của bàng quang kinh. Trên bàng quang kinh có huyệt Du của rất nhiều tạng phủ. Vì vậy nhờ vào việc kéo ống giác hơi sẽ kích thích những huyệt Du của tạng phủ, có thể đem lại tác dụng điều tiết nội tạng, điều chỉnh âm dương, điều hòa khí huyết.

  Buổi tối từ 11giờ đến 2, 3 giờ sáng, bà Đặng không thể ngủ được do áp lực tinh thần, máu chảy về gan không được thông suốt khiến gan không được bồi bổ đầy đủ. Mà gan lại tác động đến gân, máu ở gan không đủ nên không thể nuôi gân, dẫn đến cơ thịt co giật, phần lưng sau căng cứng, lại kết hợp thêm việc huyết ứ gây ra đau nhức. Bác sĩ áp dụng phương pháp giác hơi và xoa bóp là có thể nhờ vào độ nóng của lửa, có thể hành khí hoạt huyết, đả thông kinh mạch, tăng lưu lượng máu. Đông y gọi là điều dưỡng khí huyết, đồng thời còn có thể làm giãn các cơ thịt ở sau lưng, từ đó làm thuyên giảm các biểu hiện đau nhức ở phần lưng cho bà Đặng. Nhưng vậy cũng chỉ mới là giải quyết một phần bệnh, quan trọng là làm thế nào để máu về gan để bà Đặng có thể có được giấc ngủ ngon?

Ngoài đẩy các ống giác hơi để thông Bàng quang kinh ra, bác sĩ còn dùng kim.

  • Vừa nhìn thấy bác sĩ cầm chiếc kim lớn như thế, lại khá ngắn. Mới nhìn trông đã khiếp sợ rồi, nên tôi rất sợ. Bác sĩ nói, đầu tiên sẽ vỗ vài cái, sau đó sẽ châm kim cho chảy máu, đừng căng thẳng. Dù vậy tôi vẫn rất căng thẳng, có nhiều thắc mắc nhưng cũng không muốn hỏi thêm nữa.

Chúng tôi để ý thấy, bác sĩ chủ yếu là châm vào 2 vị trí này của phần lưng sau.

  • Vị trí này là Cách du, còn vị trí này là Can du. Huyệt Cách du là một trong Bát hội huyệt, gọi là Cách du huyết hội. Vì vậy có huyết ứ, các bệnh về máu, thông thường đa phần đều chọn huyệt Cách du này để điều trị. Mà Can du là du huyệt của Can kinh bổn kinh. Do đó nếu muốn thông gan, điều hòa gan thông thường đều phải chọn huyệt Can du.

  Phương pháp này gọi là “kích mạch lấy máu”, thuộc về liệu pháp chích lễ. Bà Đặng gan khí không thông, dẫn đến huyết ư, máu không thể về gan. Mà đông y cho rằng, chích máu giống như việc lưu thông những điểm đang tắc ứ, có thể loại trừ những khối máu đang ứ nghẽn, tăng nhanh tốc độ của máu. Bác sĩ đã chọn huyệt Can du và Cách du để tiến hành chích lễ. Việc chọn lựa 2 vị trí này là có dụng ý. Đó đều là huyệt du nằm trên Kinh bàng quang. Can du là huyệt điều tiết gan trực tiếp nhất, kích ra máu ư của kinh mạch, sẽ giúp cải thiện của gan, có lợi với việc vận hành khí huyết. Còn Cách huyệt là nơi tập trung của máu huyết lưu thông, châm kinh vào nó đồng thời còn có tác dụng bồi bổ khí huyết, hoạt huyết hóa ứ. Ngoài liệu pháp chích lễ còn kết hợp thêm giác hơi là nhằm tăng cường hiệu quả hóa ứ. Một khi việc tắc ứ được tiêu trừ thì sẽ giúp máu về gan, từ đó khiến bà Đặng có thể ngủ được.

Sau khoảng 20 phút, việc điều trị của bà Đặng kết thúc. Khi mở ống giác hơi, chúng tôi nhìn thấy rất nhiều huyết ứ đậm đặc.

  • Sau khi làm xong, tôi cảm thấy đôi mắt sáng hơn, không còn khó chịu như trước. Cũng không còn tức ngực nữa. Khi vừa mới đến còn phải thở hắt, vậy mà mộtlúc sau đã rất dễ chịu. Bây giờ thì đã quá tốt, lưng của không còn đau, thật nhẹ nhõm.

Lúc ấy, tuy trên lưng đầy vết tích, nhưng bà Đặng lại có thể nhẹ nhõm quay về nhà. Trong đêm hôm ấy, bà ấy cũng đã cảm nhận được sự khác biệt.

  • Lúc đó là như thế này, hơn 10 giờ tối, tôi vẫn theo thói quen cũ là khoảng 10 giờ rưỡi lại lên giường đi ngủ. Sau khi lên giường, tối thiểu nhất là tôi đã có thể ngủ được, mặc dù gián đoạn từng khoảng thời gian, 2 -3 tiếng tỉnh một lần, có khi là 1-2 tiếng đã tỉnh một lần. Nhưng dù sao đã có thể ngủ được. Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi liền ra ngoài, đến nhà mẹ tôi. Tâm trạng rất tốt, đầu tiên tôi cảm giác đi trên đường, ngồi trên xe mà tôi thấy nơi đâu cũng tươi đẹp cả. Cảm thấy ánh mặt trời cũng thật đẹp, bởi vì trong lòng quá vui.

Bà Đặng đã ý thức được việc lo nghĩ sẽ ảnh hưởng đến gan, vì vậy đến bây giờ, mỗi tuần bà ấy vẫn đến bệnh viện để điều trị. Do vấn đề của nhà bà ấy vẫn chưa được giải quyết, vì vậy chứng mất ngủ vẫn tái diễn, nhưng bây giờ đã có sự cải thiện rõ rệt.

  • Có một hiệu quả rất rõ ràng, đó là khi tôi đi ngủ, thời gian đi vào giấc ngủ rất nhanh, thời gian ngủ được lại dài. Tôi có thể 10 giờ rưỡi tối đi ngủ, nhưng đến 6 giờ sáng hôm sau mới thức dậy. Khoảng thời gian đó xem như là đã ngủ đủ giấc. Sáng hôm sau thức dậy, tinh thần đã khỏe khoắn lên rất nhiều.

Tục ngữ có câu “ cạo gió, giác hơi, bệnh vơi một nửa” và câu chuyện của bà Đặng đã minh chứng lời nói đó là không hề sai. Nhưng chúng tôi cũng có đôi điều muốn nhắc nhỡ quý vị và các bạn là, với 2 liệu pháp này khi sử dụng không thể áp dụng với tần suất quá nhiều, nếu không sẽ gây tổn thương cơ thể. Đồng thời người nào có làn da mẫn cảm hoặc là bị tổn thương thì không thích hợp áp dụng phương pháp điều trị này. Ngoài ra quý vị và các bạn nào có bệnh sử về máu không đông, lượng tiểu cầu giảm cũng không nên điều trị bằng cách này. Quý vị và các bạn hãy thật lưu ý để đừng gây thương tổn cho chính sức khỏe của mình.

Bài viết này có 0 bình luận

Viết một bình luận :