NGŨ CẦM HÀNH

NGŨ CẦM HÀNH

 

  Đương đầu với thử thách, nhìn về tương lai, chăm vận động, rèn luyện thể dục thể thao tinh thần sẽ phấn chấn, cơ thể mạnh khỏe. Đây là câu khẩu hiệu được nhiều quý vị và các bạn áp dụng để có được một tinh thần minh mẫn, sức khỏe dồi dào. Chúng tôi thiết nghĩ, đó là điều đúng đắn, đặc biệt là việc chăm vận động, rèn luyện thể thao. Tuy nói thì thực đơn giản nhưng để thực hiện được lại rất khó, có thể kiên trì tập luyện thể dục, vận động trong nhiều năm thì lại càng không dễ dàng gì. Trong bài hôm nay, chúng tôi sẽ giới thiệu đến quý vị và các bạn câu chuyện của 2 ông bà lão mà những bài tập luyện thể dục của họ có những điều rất đặc biệt. Mời các bạn cùng theo dõi.

 

Ông Hàn Thư Tỏa, người Bắc Kinh, Trung Quốc thường xuyên đến vườn bách thú ở Bắc Kinh. Cũng như nhiều du khách khác, ông ấy đến đây cũng là để xem các con thú. Nhưng ông ấy không chỉ là đứng đó xem mà còn mô phỏng lại động tác bò của động vật trong phòng trưng bày. Mỗi lần khi ông ấy thực hiện động tác này tại vườn bách thú sẽ luôn thu hút rất nhiều người vây quanh chụp ảnh.

  • Mọi người không còn xem hổ nữa mà chăm nhìn tôi, họ bảo tại sao lại học cách đây của động vật? Tôi sẽ nói với học, tôi đang học theo động vật bởi vì nó tốt. Người khác lại bảo, tôi bị thần kinh, nói rất nhiều điều khác nữa

Cũng chẳng trách người khác nói, tại sao lại bò trên đất như thế? Điều này phải bắt đầu nói từ 15 năm trước. Quý vị có lẽ không thể ngờ rằng, ông Hàn Thư Tỏa có một sức khỏe dẻo dai như ngày hôm nay, năm xưa lại có một dáng vẻ hoàn toàn khác.

  • Buổi đêm không thể nào ngủ ngon giấc, không chỉ ông ấy không ngủ được mà làm chúng tôi cũng mất ngủ bởi ông ấy ho, khó thở, cứ phì phò rất nặng nề. Khó thở đến mức không thể ngủ được.
  • Tôi bị hen suyển mấy mươi năm, lại thêm bênh viêm bao vai, trĩ, đến vài bệnh trên cơ thể.

   -        Ông Thư Tỏa năm đó, toàn thân đều là bệnh, nhưng căn bệnh hành hạ ông ấy nhất vẫn là bệnh tim.

  • Nó đập rất nhanh, tim tôi như bị kéo trì xuống, ngừng lại, rồi cứ đập thình thịch, thình thịch. Hễ mà dừng kêu thì lại như va chạm lên trên. Thật là khổ sở.

Sau này, bệnh viện đưa ra chẩn đoán, nhưng ông Hàn Thư Tỏa vẫn không có cách nào khác.

  • Bệnh tim của tôi là có phần cánh phải sa về bên trái, gây ngắt quãng. Bác sĩ nói tôi phải nhập viện thôi, nhưng nếu nhập viện, điều kiện cuộc sống tôi không cho phép, một tháng chỉ có 60, 70 đồng. Sau này chỉ có thể nghỉ hưu thôi, nghỉ rồi thì cố ở nhà chịu đựng.

Lúc đó, vợ của ông Hàn Thư Tỏa, ngày nào cũng đều lo lắng có ngày chồng mình sẽ đột tử. Nhưng có một ngày, bà ấy lại nghe được một thông tin hoàn toàn bất ngờ.

  • Sau này hàng xóm nói với tôi rằng là họ thấy chồng tôi đang học cách đi của chó
  • Đợi ông ấy về tôi liền hỏi, ông ấy đang làm gì, tôi nghe người ta nói ông đang học cách đi của chó ư? Một con người thì phải đều đứng thẳng để đi, tại sao ông lại đi như chó? Thật không được mắt chút nào
  • Tôi nghĩ khi người đứng thẳng, lục phủ ngũ tạng đều bị kéo xuống, còn phần góc tim bên phải bị sa về bên trái gây ngắt quãng, nếu chẳng phải khi tôi đứng thẳng sẽ bị kéo xuống ư? Vậy tôi không để nó như vậy nữa, tôi sẽ thay đổi góc độ, theo cách nói của một người thợ mộc. Tôi sẽ thay đổi cách đi thẳng thì tim không còn bị kéo nữa.

Thì ra, ông Hàn Thư Tỏa hay bị bệnh tật hành hạ đến không chịu đựng nỗi. Kết quả, người đàn ông cả đời vốn hành nghề thợ mộc này đã tự nghĩ ra chủ ý là học cách di chuyển của loài chó.

  • Đường cổ họng này đau, khô, nuốt nước bọt cũng đau. Tim cứ đánh rồi dừng…thình thịch…. thình thịch…. lại ngưng. Mỗi lần ngưng là nó lại như va vào phía trên.
  • Tôi nói với ông ấy, sau này ông đừng bò nữa. Cứ luyện tập là được, tại sao lại cứ phải là bò như thế.
  • Tôi chẳng để ý đến chuyện chết thì kể gì đến việc luyện tập này. Sớm muộn gì cũng phải đi vào con đường này vậy thì tôi bất chấp. Sau khi bò xong, tôi ngồi dậy, thật là nhẹ nhõm. Vì thế tôi cũng mê cách tập này, cả ngày cứ thế mà bò trên đất mà di chuyển.

Bạn có thể thấy là việc di chuyển bằng cách bò là có tác dụng nhất định đối với điều trị bệnh. Những bệnh tình khác chúng tôi không biết, chúng ta chỉ bàn về bệnh tim của ông Hàn Thư Tỏa. Mặc dù tên gọi phức tạp, nhưng thực ra kết quả sẽ tạo ra việc tim ông ấy cung cấp máu không đủ, tăng thêm ghánh nặng. Theo một tài liệu, khi ở tư thế đứng thẳng, 70% lượng máu của cơ thể là nằm bên dưới tim. Như vậy sẽ không có lợi vợi việc máu tuần hoàn đến tim. Đồng nghĩa với lượng máu mỗi lần tim đập, co bóp sẽ ít hơn rất nhiều so với khi chúng ta nằm thẳng. Quý vị và các bạn có thể thấy, tim của ông Hàn Thư Tỏa vốn áp lực rất nặng bởi vậy khi đứng sẽ tự nhiên cảm thấy khó chịu, nhưng khi bò đi, nó khiến cơ thể được kéo xuống dưới, trở thành một trạng thái cân bằng. Như thế thì lượng máu tuần hoàn qua tim sẽ trở nên dễ dàng hơn và khá ổn định, giảm áp lực cho tim, từ đó cảm giác tự nhiên cũng dễ chịu hơn. Mà việc di chuyển bằng cách bò mang lại nhiều điều tốt cho sức khỏe. Điều này ông Hàn Thư Tỏa mãi sau này cũng mới biết được.

Sau khi ông Hàn Thư Tỏa bắt đầu mê phương pháp đi bằng bò này, những người thường đến vườn Bách thú đã bắt đầu nghe nói ở đó có một người luôn bò trên đất, không ai biết ông ấy đang làm gì, nhưng mỗi ngày lại xuất hiện.

  • Sau khi xem Voi xong, tôi sẽ tìm đến nơi không có người để luyện. Cứ chậm rãi bò đi. Tôi đạp xe đến Viện triển lãm Bắc Kinh, ở đấy có một tấm gương lớn, tôi cứ vừa bò vừa nhìn vào gương để theo dõi…. Không phải rồi, không giống. . Thế là lại đạp xe quay lại Vườn bách thú để theo dõi lại động tác.
  • Mới ban đầu ông ấy không nói đến Vườn bách thú.
  • Vợ tôi hỏi, ông đi đâu. Tôi bảo đến Bắc Hải
  • Tôi đã đi theo sau để nhìn, theo dõi, tôi nói ông đến Bắc Hải, cuối cùng để tôi xem ông đi đến đâu.
  • Sau khi tôi đi, vợ tôi cứ nhìn theo thế này
  • Ra khỏi cửa, rẻ về phía tây, không phải là hướng đông
  • Vườn bách thú ở phía tây mà Bắc Hải lại ở phía đông.
  • Buổi tối quay về, tôi hỏi ông đã đi đâu, có phải đi Bắc Hải không?
  • Tôi bảo là đi Bắc Hải, đi Bắc Hải thì phải về phía tây ư…Tôi chỉ đành cười.
  • Bởi vì việc mà ông ấy muốn làm là nhất định phải làm bằng được. Tôi có phản đối cũng vô ích, dứt khoát ông muốn tập luyện thì hãy cứ tập đi, tôi cũng không phản đối.

Không hề bận tâm quá nhiều, ông Hàn Thư Tỏa dồn tâm sức học theo các loài vật. Chỉ trong thời gian 3 tháng, tại mỗi một chuồng nuôi nhốt ở vườn thú, ông ấy đều đã đến học một lần.

  • Sau này tôi còn mang theo nước, thức ăn, cả chiếc đệm. Mang theo để khi đang xem, buồn ngủ có thể nằm ngay dưới cây nghỉ ngơi. Thức dậy lại tiếp tục học tiếp.

Đến hôm nay, mỗi lần ông ấy đến vườn bách thú để bò, người vây quanh xem vẫn không hề giảm so với trước, nhưng bây giờ ông ấy đã xem như không có ai bên cạnh.

  • Mặc kệ ai nói gì, con người tự do, không cần quan tâm tôi luyện thế nào, chỉ cần có được một sức khỏe tốt là quan trọng.

Cùng với các đường gân, cơ tăng sức chịu đựng, trong thời gian gần 2 năm qua, ông Hàn Thư Tỏa dần đã tự tạo ra phương pháp luyện tập độc đáo của riêng mình, đó là Ngũ Cầm hành.

  • Con hổ khi đi sẽ như thế này. Tại sao cánh tay lại hướng vào trong…trị viêm bao vai, rất tốt cho bệnh viêm bao vai.
  • Con chuột túi, 2 tay giao nhau…Chạm vào đất. . bởi vì trên tay có rất nhiều huyệt vị…Chạm đất và nhảy về trước…cơ lưng phải gập về phía trước…. Nhảy về trước, động tác này tốt cho não bị thiếu máu
  • Con gấu tại sao lại đi thế này…Phải xoay vặn…Phần vai càng chuyển vặn nhiều càng tốt. Nó có tác dụng tốt đối với các bệnh như bệnh tim, bệnh thoát vị đĩa đệm lưng, đau lưng, viêm bao vai.
  • Lại đến động tác của loài khỉ. Tại sao các ngón tay lại hướng lui sau…Tâm bao kinh của ngón tay…ĐI thế này có lợi cho tim mạch, giúp kinh mạch trên cơ thể dần dần được khơi thông.
  • Con voi khi đi, tại sao phải chậm. Các đầu ngón tay và ngón tay nhất định phải dùng lực. Thứ nhất, là giúp các đầu mút thần kinh đều thông kinh mạch. Kinh mạch của gan, dạ dày, tỳ, thận, bàng quang đều là nằm trên các đầu ngón chân và tay.

Hơn mười mấy năm đã trôi qua, sức khỏe của ông ấy đã không còn như trước đây nữa. Đến bây giờ, quý vị có thể thấy, bệnh tim cũng không còn, đầu cũng không đau. Hiện nay, cơ thể không còn bệnh tật gì

  • Không cần phải uống thuốc nữa.

Đến hôm nay, ông Hàn Thư Tỏa và phương pháp Ngũ Cầm hành đã trở nên nổi tiếng. Năm 2007, tại công viên Bắc Hải ông ấy đã treo một bảng Băng rôn về phương pháp Ngũ cầm hành, và bắt đầu giới thiệu miễn phí đến mọi người bí quyết sức khỏe của mình.

  • Hiện nay, đầu của tôi không còn choáng nữa. Trước đây hay choáng, những lúc như thế thì giống như có một viên gạch đang đè nặng trên đầu. Bây giờ sau khi luyện xong phương pháp này, cảm giác khá hơn nhiều.
  • Cảm thấy khá hơn, trước đây tôi bị cao huyết áp, xơ cứng động mạch não, hẹp mạch máu não. Nhưng sau hơn một năm luyện phương pháp Ngũ cầm hành, bây giờ tôi hầu như không còn uống thuốc nữa
  • Nào, đến đây, chúng ta bắt đầu luyện nhé. Đi theo tôi.
  • Mọi người cùng rèn sức khỏe, không chỉ mình tôi khỏe mà sẽ khiến mọi người đều có một cơ thể mạnh khỏe. Bản thân mình cũng làm được chút việc tốt.

  Thực ra trên thế giới có rất nhiều quốc gia lưu hành phương pháp vận động bằng việc học cách di chuyển của động vật. Việc bò đi ngoài có tác dụng tốt với tim mạch ra, còn bởi vì giúp trọng lượng cơ thể phân tán lên đều 4 chi, khiến ghánh nặng của đốt sống cổ, đốt sống lưng được giảm nhẹ đi rất nhiều, vì thế có lợi cho việc phòng trị các bệnh biến về cột sống. Đồng thời, việc đi bằng cách bò khiến các cơ quan ở bụng và nội tạng, do cơ bụng co lại, kéo nó xuống phía dưới, từ đó giúp giảm áp lực của nội tạng, tăng cường chức năng của nội tạng. Những động tác này rất có ích lợi đối với những người bệnh sa dạ dày và sa thận. Một đặc điểm khác nữa, đó là với mỗi bước bò, các cơ thịt ở hậu môn đều được co bóp, nếu thường xuyên tập luyện sẽ còn có thể giúp phòng trị bệnh Trĩ. Cũng chính nhờ thế mà những bệnh ông Hàn Thư Tỏa đã mắc trước đây đều dần thuyên giảm. Chúng ta đều thấy rằng, chúng ta không đợi sức khỏe tự đến mà phải chủ động tìm nó, thì nó sẽ càng ở gần chúng ta. Ông Hàn Thư Tỏa đã làm như thế và còn có rất nhiều người khác cũng đang làm thế.

Với bộ áo quần luyện đúng quy chuẩn, một vóc dáng thon gọn, động tác đứng mũi chân điêu luyện… Những điều này khiến mọi người tưởng mình như đang nhìn thấy một nhóm diễn múa ba lê chuyên nghiệp. Nhưng thực ra, họ là một đội múa nghiệp dư của một khu phố tại thành phố Bắc Kinh.

  • Hiện nay họ có thể đi nhanh như gió. Nếu nhìn sau lưng thì thấy thể hình cũng thay đổi. Nếu nhìn phía sau thì thấy họ hoàn toàn không giống người lớn tuổi.

Trong đội múa này, ngoài huấn luyện viên, không có bất kỳ ai là diễn viên múa chuyên nghiệp. Không chỉ vậy, rất nhiều thành viên còn mang đầy bệnh tật trước khi tham gia luyện múa ba lê.

  • Trước đây, động tác như thế này tôi không thể thực hiện được, đến tối thiểu là ngồi xổm giống thế này tôi cũng không thực hiện được. Bây giờ tôi có thể ngồi xuống thế này. Với động tác này, trước đây thực sự tôi không thể nghĩ tới, bởi vì đến tới đây là đã rất khó khăn. Không chỉ vậy, một chân cứng, một chân mềm yếu. Chân bên này bị teo nhỏ.

Bà Tưởng Quý Hồ, 63 tuổi, là một trong những thành viên lớn tuổi nhất của đội múa này. Tuy bây giờ nhìn thấy bà ấy cơ thể linh hoạt, nhưng chỉ vài năm trước, lại là một con người khác.

  • Không thể ngồi xổm xuống, nếu chẳng hạn như tôi đi chợ, tôi không thể đi vệ sinh bởi vì 2 chân tôi hoàn toàn không thể ngồi xổm xuống. Tôi trông một đứa trẻ nhỏ, lúc ấy cháu nội tôi đã 3 tuổi, tôi không thể chạy cùng cháu.

Khi trẻ bà Tưởng Quý Hồ là vận động viên thể dục. Hết tuổi thi đấu, bà ấy lại có gần 30 năm làm huấn luyện viên thể dục. Công tác huấn luyện trong nhiều năm làm các khớp thương tổn, nó khiến ngay cả những vận động cơ bản của bà Quý Hồ cũng bị ảnh hưởng.

  • Bác sĩ nói tôi giảm vận động. Nếu không lo giảm đi thì sẽ phải thay khớp đấy. Vì nghe bác sĩ nói như thế, trong lòng tôi bỗng lo lắng, vì thế tôi bắt đầu không vận động nữa.

Vì chăm lo đến đầu gối của mình, bà Tưởng Quý Hồ hầu như vất bỏ các vận động, dù chỉ là thỉnh thoảng bước xuống lầu, bà ấy cũng cẩn thận từng bước. Tình trạng này đã kéo dài liên tục trong 3 đến 4 năm.

  • Chân tôi bên này rất cứng, còn chiếc chân kia lại yếu, yếu từ giữa này đến bắp đùi. Tôi muốn ngồi xuống giường thì cũng không thể cùng một lúc từ từ cả 2 chân rồi hạ người xuống. Tôi phải kéo chân ra, không kiểm soát được, thả phịch người xuống. Đó là ngồi ở nhà, chỉ cần ngồi lâu, phần hông cũng mỏi, cả lưng nữa. Tôi cảm thấy toàn thân như bị bó chặt lại.

Hơn 8 giờ sáng, một ngày luyện tập của đội múa lại bắt đầu…áp đầu vào chân…đưa chân lên…ép thẳng chân…. đứng trên đầu mũi chân là một động tác khó, đó là động tác phải tập mỗi ngày của những người dì, người cô đã trên 50, 60 tuổi này. Thể hiện của họ khi bà Tưởng Quý Hồ được nhìn thấy lần đầu tiên cũng vẫn như thế

  • Đây đều là những người phụ nữ trung lão niên rất bình thường, tình trạng tinh thần của họ và cả tư thế vũ đạo của họ, cả nụ cười cùng sự tự tin thực sự đã tác động đến tôi. lúc ấy tôi nghĩ, tôi phải ở đây, và có lẽ tôi sẽ thay đổi được phương thức sinh hoạt.

Những động tác này chính là những động tác tập luyện ba lê cơ bản mà các thành viên trong đội múa phải tập luyện mỗi ngày. Khi vừa tham gia đội múa, bà Quý Hồ phát hiện những động tác này gần giống với các động tác tập luyện thể thao. Do bản thân đã có nền tảng, vì vậy bà ấy thấy rằng nó không khó, từ đó dần cảm thấy ít lo nghĩ. Nhưng bệnh tật của cơ thể vẫn khiến bà ấy không yên tâm.

  • Cong lưng về phía sau…. gập lưng về trước…xoay hông sang bên, đồng thời ép chặt lưng…khống chế phía sau…. khống chế phía trước. Với động tác này khi mới bắt đầu tiến hành, tôi rất sợ. . Tôi thầm nghĩ, không thể được, không thể…. Âm nhạc sao lại chậm đến thế?.

Nếu chỉ là tập luyện những động tác này còn dễ chịu, quan trọng là những khi cần phải luyện động tác ngồi xổm, bà Tưởng Quý Hồ cảm thấy càng mất sức.

  • Bà ấy chỉ có thể ngồi đến đây, không thể cố hơn. Bà ấy đau nhức cả tuần, nhưng sau này thông qua việc luyện tập, một thời gian sau đã tốt hơn.
  • Đau nhưng tôi vẫn kiên trì, dần dần tôi phát hiện mình đã có thể ngồi xổm xuống.

Sau phát hiện này, bà Tưởng Quý Hồ càng thích thú với bộ môn ba lê. Việc tập luyện càng thêm chăm chỉ. Do bà ấy từng là vận động viên thể thao, cùng với sự phục hồi tố chất của cơ thể, trình độ của bà ấy cũng càng ngày thăng tiến.

  • Cơ chằng dần dần có thể cùng vươn cao theo đôi chân. một cách tự nhiên, tôi cũng không cảm thấy mất sức. Hiện nay bà có thể tự mình đưa chân lên thẳng không?Đưa chân đến mức này thì không hề mệt, đồng thời còn có thể khống chế. Đây là điều trước đây thực không thể tưởng tượng ra…Cả động tác chéo chân, làm cũng rất đơn giản…

Đứng thẳng trên đầu mũi chân là đặc trưng tiêu biểu nhất tạo ra khác biệt của ba lê với các môn múa khác. Động tác này yêu cầu gót chân phải có lực tốt để làm cơ sở. Độ khó cao, nhưng các thành viên của đội múa do các bà trung cao niên thành lập này cũng có không ít người có thể hoàn thành tốt động tác này. Bà Tưởng Quý Hồ tuy là thành viên lớn nhất đội nhưng cũng có thể thực hiện khá điêu luyện.

  • Có một hôm, cô giáo bảo, tôi cần phải mua giày tập chuyên dụng, trong lòng tự nghĩ liệu được không?
  • Đều có luyện, nhưng quý vị cần phải luyện đúng cách, mục đích của tôi là muốn những người có độ tuổi lớn như thế này có thể vươn lên. Họ sẽ vui vẻ, đẹp đẽ hơn. Tất nhiên là không thể so bì với các diễn viên múa ba lê.
  • Nghe lời của cô giáo, tôi đã đi mua giày và thử mang vào. Tuần đầu tiên chỉ tập với một động tác đó. Sang tuần thứ 2, tăng thêm một động tác. Đến tuần thứ 3 lại tăng thêm một động tác. Cứ như thế, một tháng trôi qua, tôi hầu như đã đứng được.
  • Rất vui mừng. Bà ấy bảo, tôi thực sự không nghĩ được, đã 63 tuổi mà tôi vẫn tập được động tác này và còn thực hiện rất tốt.

Đứng thẳng bằng đầu mũi chân, điều này khiến bà Tưởng Quý Hồ và các thành viên khác càng thêm tự tin với bộ môn múa ba lê. Và cùng với thời gian, sức khỏe bà Tưởng Quý Hồ cũng không còn giống như trước nữa.

  • Có thể ngồi xổm xuống, tuy ngồi dậy vẫn còn chậm hơn người khác một chút, nhưng tôi có đủ sức, tôi hoàn toàn có thể ngồi xổm xuống và chậm rãi đứng thẳng dậy, việc tập múa không gặp ảnh hưởng, bước xuống lầu trở nên đơn giản. Bây giờ tôi có thể cùng cháu nội tôi chơi đá bóng.

Quả thật, trong đội múa này đã có rất nhiều người nhờ môn múa ba lê mà tìm lại được sức khỏe, tìm về cảm giác thanh xuân, không chỉ đối với mỗi mình bà Tưởng Quý Hồ.

  • Trước đây, lưng tôi không khỏe, chỉ cử động thôi cũng không thể làm nỗi, các khớp cứ loạn cả lên. Thông qua việc tập luyện cơ lưng, tập luyện ba lê, tôi cảm giác lưng tôi đã khỏe hơn. Tôi rất vui mừng
  • Khi tôi mới đến đây, có một động tác cúi lưng, cô giáo cảm thấy độ cúi lưng của tôi không đủ nên ấn lưng để tôi cúi. Tôi la lên, cô ơi đừng ấn bởi lưng tôi không khỏe. Nhưng sau mấy năm tập luyện, từ đó kể đến nay, bệnh đau lưng không tái phát.
  • Trước khi tôi tham gia đội múa này, nhịp tim của tôi đập chậm, sau đó còn mắc thêm bệnh suy nhược tim. Nhưng luyện ba lê chưa được bao lâu, tôi thấy các phương diện tinh thần đều khá lên rất nhiều, ví dụ như các hiện tượng khó thở, tức ngực hầu như tôi đã có thể khống chế được

Vài năm qua, đội múa ba lê đã trình diễn gần 20 tiết mục, tham gia rất nhiều buổi biểu diễn và thi đấu, giành được không ít giải thưởng. Còn những người dì, người cô trong đội càng ngày càng trẻ trung, vũ đạo của họ cùng càng lúc càng điêu luyện hơn

  Hoạt động của khớp con người, đông y cho rằng là Gân kéo cốt, có nghĩa là các dây chằng và cơ thịt xung quanh các khớp sẽ tác động đến hoạt động của khớp. Do một thời gian dài không vận động, các cơ thịt xung quanh các khớp của bà Tưởng Quý Hồ bị teo nhỏ, từ đó khiến sức bị suy giảm, năng lực để bao bọc và tác động đến sự vận động của khớp cũng giảm thấp. Vì thế mà cảm giác đau nhức chân của bà âý từ đó càng nghiêm trọng. Với những màn tập luyện ba lê, mỗi một lần đá chân, ép chân, nó đều yêu cầu các thịt phần chân phải liên tục và nhiều lần co giãn. Thường xuyên như thế, lực của các cơ thịt và dây chằng cũng từ đó trở nên mạnh hơn, lực tác động đến hoạt động của khớp tự nhiên cũng tăng cường, cảm giác đau nhức từ đó mà dần thuyên giảm. Ngoài ra một số động tác tập luyện trong bộ môn ba lê giúp tăng lực cho chi dưới, từ đó có tác dụng nhất định trong dự phòng và cải thiện một số bệnh như bệnh về đốt sống cổ, đốt sống lưng và bệnh viêm bao vai. Tất nhiên, học ba lê cũng cần phụ thuộc vào tình trạng sức khỏe của bản thân và cần có sự tư vấn của chuyên môn thì việc học mới phát huy hiệu quả. Quý vị và các bạn hãy thật lưu ý nhé.

Bài viết này có 0 bình luận

Viết một bình luận :