Bệnh tiểu đường 1

Xin giới thiệu đến quý vị và các bạn, 2 nhân vật đã và đang phải đối mặt với căn bệnh khá phổ biến trong đời sống hiện đại - căn bệnh tiểu đường. Đây là căn bệnh có tỉ lệ tử vong rất cao, là 1 trong 3 “sát thủ ”, chỉ đứng sau bệnh ung thư và cao huyết áp. Trên thế giới hiện có khoảng hơn hai trăm triệu người đang mắc phải căn bệnh tiểu đường này. Vậy nguyên nhận do đâu, phương thức chữa trị như thế nào?

 

    Cô bé nhỏ nhắn này là Vương Lâm. Từ khi mới 3 tuổi, cô bé đã bắt đầu tham gia môn thể dục nghệ thuật. Khát vọng của cô bé là mình là sẽ trở thành 1 quán quân thế giới về bộ môn này. Điều khiến cho cô bé vui mừng là qua hơn 5 năm tập luyện gian khổ, năm lên 8 tuổi, Lâm cũng đã giành được nhiều thành tích đáng kể.

-                                        con đã đạt nhiều giải thưởng, còn có huy chương vàng. Đây là huy chương đoạt vào năm 2006, còn kia là năm 2004. Đây là ngôi vị đầu trong hội khoẻ lần thứ 6 của thành phố Trường Sa.

   Mang trong lòng hy vọng về môn thể dục nghệ thuật, Vương Lâm chưa hề bỏ qua bất kì lần thi đấu nào.

  Ngày 5/3/ 2006, Vương Lâm đang tập luyện căng thẳng để thi đấu trong hội thi thể thao lần thứ 10 của tỉnh Hồ Nam được diễn ra trong năm đó.

  Nhưng không ai nghĩ rằng, ngày hôm đó cũng là lần tập luyện cuối cùng của cô bé.

-                                        Con gái tôi nói khi nó tập các động tác nhất là các động tác khó thì không còn đủ sức như những lần trước đây.

   Bố mẹ Vương Lâm cứ cho rằng đấy là do tập luyện quá sức.

   Nhưng vào ngày tập tiếp theo sau đó, cô bé lại xuất hiện những biểu hiện mới.

-                                        con cảm thấy rất chóng mặt.

-                                        Đến ngày thứ 3 thì dần dần đôi mắt Vương Lâm nhìn rất đờ đẫn.

   Chỉ trong mấy ngày mà tình hình sức khỏe của Vương Lâm cứ giảm sút đi nhanh chóng.

  Ngày 8/3, bố mẹ Lâm vôi vã mang cô bé đến bệnh viện Đông y thành phố Trường Sa.

-                                        ăn thì rất nhiều mà đi tiểu cũng nhiều.

Sau khi nắm rõ cơ bản tình trạng của Vương Lâm trong mấy ngày gần đây. Các bác sĩ cho rằng sức khoẻ của cháu không ổn nên đã cho kiểm tra hoá nghiệm.

-                                        Lâm bị cho là mắc bệnh tiểu đường. Tôi nói làm sao có thể như thế được chứ. Tôi yêu cầu họ kiểm tra lại.

-                                        Kết quả phát hiện lượng đường rất cao, hơn 34 phẩy. Tính theo độ tuổi bệnh nhân đã mắc phải bệnh tiểu đường tuýp I. Hay nói cách khác chính là căn bệnh tiểu đường phụ thuộc vào Insulin.

 -                                      Lúc đó, kể từ khi cầm bệnh án này, tôi cứ trông cô bé trở lại. Nếu quyết định cho nhập viện thì phải nhập viện. Còn không thì tôi sẽ nghĩ cách khác chữa trị cho cháu.

 -                                      Tôi không để ý đến bác sĩ, tôi liền bỏ về.

 -                                      Tôi chỉ nghe nói người già bị bệnh tiểu đường, chưa từng nghe nói trẻ nhỏ cũng mắc căn bệnh này.

 -                                      Tôi cũng đã hỏi qua nhiều người, họ nói con bé không thể mắc căn bệnh này. Xét nghiệm bị sai rồi.

 Mặc dù không tin là con gái mình bị tiểu đường nhưng kết quả kiểm tra lượng đường lúc đó của Vương Lâm quá cao so với lượng đường của người khoẻ mạnh. Cha mẹ cô vẫn không dám lơ là bỏ qua. Sau đó, họ lại mang bé Lâm đến 1 bệnh viện lớn gần đó làm xét nghiệm.

 -                                      Tôi đưa đi kiểm tra lượng đường, làm xét nghiệm nước tiểu thì có thể biết ngay thôi.

Bác sĩ cho biết kết quả kiểm tra không sao.

 -                                     Tôi hỏi không việc gì sao? Bác sĩ còn nói thêm là bệnh này còn chưa tìm ra nguyên nhân. Vì để xác định xem Vương Lâm phải chăng là mắc bệnh tiểu đường. Cả nhà đi kiểm tra gien di truyền.

-                                      Tôi nghĩ là không phải bệnh đó, cả nhà đều không có người bị bệnh này nên không thể là bệnh di truyền.

Kết quả kiểm tra lần này khiến cha mẹ của Vương Lâm vô cùng an tâm. Nhưng cơ thể của cô bé rất suy nhược. Hai người quyết định để cô bé ở nhà bồi dưỡng vài ngày.

 -                                    Chúng tôi cho là cháu bị cảm thôi.

-                                    Chúng tôi đã mua thuốc cảm, thuốc giảm đau, còn mua cả thuốc bổ giàu canxi.

Nhưng sau đó, dù đã trải qua mấy ngày nghỉ ngơi và uống thuốc, thể lực và tinh thần của Vương Lâm không hề có chuyển biến tốt lên như trong cách nghĩ đơn giản của cha mẹ mình.

 -                                   Cháu nói con còn bệnh, vẫn chưa khoẻ. Cháu nói cháu rất buồn.

Không thể đi học cũng không đi tập luyện. Vương Lâm càng ngày càng trở nên trầm cảm.

 -                                  Con không biết lúc nào bệnh mới khỏi, con muốn lành bệnh để còn được đi học, đi tập thể thao.

 Nghĩ đến các bạn trong đội thi đấu đều đang say sưa tập luyện ngày đêm mà mình lại không thể tham gia. Vương Lâm vừa sốt ruột vừa tiếc nuối.

Ngày 10/3, Cô bé ở nhà một mình và đã làm 1 việc mà đến cả cha mẹ cô bé cũng không làm sao tưởng tượng ra được.

 -                                 Tôi về nhà thì chẳng nghe thấy tiếng của con, nhìn thì thấy mặt nó đầy máu. Cả mặt đều dính máu. Tôi la lên, “con sao vậy?”

 -                                 Con cảm thấy rất buồn, vì vậy con đã tự nhổ răng mình.

Vương Lâm đã tự nhổ đi 5 chiếc răng. Việc làm của Lâm khiến cha mẹ rất đau lòng.

 Sau khi suy nghĩ, cha mẹ bé Lâm quyết định để con đi học trở lại. Mặc dù cơ thể cô bé còn rất yếu. Sau khi tan học, cha mẹ còn phải đưa Vương Lâm đến xem các bạn của mình tập luyện.

Nhưng chỉ 2 ngày sau khi đi học lại, Vương Lâm lại có 1 số biểu hiện khác thường

 -                                 Mỗi đêm cháu uống ít nhất cũng trên 8 lít nước.

 -                                 Lúc đó, đi tiểu cũng đi 1 đêm mười mấy lần. Bình thường chỉ cần đi 2 lần.

Biểu hiện lần này của Vương Lâm khiến cha mẹ cô lo lắng! Nhưng đều khiến cho 2 người không an tâm nhất là cô con gái bé nhỏ của họ ăn mỗi ngày mỗi nhiều.

 -                                  Bát to thế này mà cháu ăn liền 3 bát.

Nhưng cơ thể của Vương Lâm trái lại ngày càng ốm đi.

-                                  Cân nặng chỉ 12, 5 kg. Vợ tôi bế cháu thấy rất nhẹ, cứ lọt thỏm.

-                                  Trước khi bị bệnh cháu được 23 kg.

Sự thay đổi trong sinh hoạt và thay đổi cân nặng khiến cha mẹ Lâm không hiểu nổi.

Bỗng nhiên, người mẹ nhớ lại những chẩn đoán của bác sĩ ở bệnh viện Đông y Trường Sa.

-                                  Phải chăng là toàn bộ bệnh trạng kia chính là chứng tiêu khát được nói đến trong Đông y. Đó cũng chính là nói đến bệnh tiểu đường.

 -                                 Bác sĩ nói bệnh này thêm 3 mà bớt 1, thêm 3 đó là ăn nhiều, uống nhiều, và đi tiểu nhiều nhưng bớt 1 là cơ thể ốm đi.

Nhớ lại lời bác sĩ, nay lại liên tưởng đến tình trạng không bình thường gần đây của con gái. Mẹ Vương Lâm càng nghĩ càng sợ hãi.

 -                                Thật sự là bệnh tiểu đường sao? Phải chăng là bệnh viện lớn kia chẩn đoán sai. Tôi nghĩ ngay hôm sau phải đi khám lại ở khoa nhi bệnh viện nhân dân tỉnh.

 Nhưng chẳng đợi đến hôm sau, trong khi mẹ Vương Lâm còn đang băn khoăn suy nghĩ về chuyện này thì Vương Lâm lại xãy ra chuyện.

 -                               Cô giáo của Lâm gọi điện nói, Vương Lâm hình như không nhấc nổi đầu lên, cứ nằm dài trên mặt bàn. Cô giáo kêu tôi nhanh đến

Sau khi đến trường đón con, mẹ Lâm đã trực tiếp đưa con đến bệnh viện tỉnh Hồ Nam.

 -                              Tôi cứ thầm mong cháu không mắc bệnh đó.

Mang trong lòng tia hy vọng, mẹ Vương Lâm ngồi đợi kết quả chẩn đoán của bác sĩ. Cô ấy vẫn hy vọng rằng cô con gái không mắc bệnh tiểu đường.

-                             Xem tinh thần của đứa trẻ thì hệ thống thần kinh đã xuất hiện triệu chứng hôn mê nhẹ và biến chứng nghiêm trọng là Hôn mê nhiễm toan Xêtôn. Đây là triệu chứng do căn bệnh tiểu đường gây ra.

-                             Mình không thừa nhận bệnh cũng không được rồi.

-                             Con gái mở mắt ra thì đã như vậy rồi. Nhìn mọi người mà mắt mở không được. Phải giúp cháu chống lên mới có thể mở mắt được.

Ngày 13/3/2006, Vương Lâm cuối cùng đã được cứu sống. Nhưng mọi người trong nhà không thể không thừa nhận còn nhiều thứ khác đang chờ đón cháu bé.

 -                            Lượng glucogen trong cơ thể bệnh nhân rất ít, vậy thì sau này nếu bệnh nhân còn tham gia thể thao chuyên nghiệp thì sẽ rất nguy hiểm.

 

-                             Bác sĩ nói phải tiêm thuốc và uống thuốc đến hết đời. Lâm là vận động viên chuyên nghiệp mà lại không được vận động quá mạnh thì khác nào yêu cầu cháu từ nay trở về sau không được tập luyện thi đấu nữa.

Dòng chữ : Ngày 28/3/2006: vương Lâm xuất hiện.

Sau khi xuất viện, Vương Lâm dần dần lấy lại sự hoạt bát thường ngày. Nhưng cô bé vẫn chưa ý thức được là những gì đến với cô bé có ý nghĩa như thế nào?

-                           Con có biết là sau này con có thể tiếp tục tập luyện thể thao được hay không?

-                           Có thể, mẹ nói có thể chữa lành bệnh mà!

-                           Còn có thể đi tập luyện không?

-                           Dạ có.

Dần dần Vương Lâm cũng học được 1 việc mà cô bé buộc phải làm hàng ngày, đó là tự tiêm Insulin cho chính mình.

Mỗi ngày Lâm đều mong bệnh của mình có thể nhanh chóng hồi phục để sớm trở lại sàn tập.

-                        Cháu tập luyện lại để làm gì?

-                         Để giành huy chương ạ!

Dòng chữ : Vương Lâm hiện đã 9 tuổi và vẫn đang tiếp tục điều trị.

Hiện nay độ tuổi của người mắc căn bệnh tiểu đường đang ngày càng trẻ hoá. Đó là điều đáng lưu ý đối với tất cả các bậc phụ huynh khi họ cần phải có chế độ ăn uống phù hợp và chế độ nghĩ ngơi, vận động hợp lý cho trẻ. Tiếp tục bài này, chúng tôi xin giới thiệu đến quý vị và các bạn 1 thức uống giúp người mắc bệnh tiểu đường giải trừ chứng tiêu khát.

 

Chúng ta cùng chuẩn bị các nguyên liệu: Lê 100g, mã thầy tươi hay còn gọi là củ năn 200g, ngó sen 200g, táo đen 100g, vỏ dưa hấu 200g.

Cách chế biến rất đơn giản. Trước tiên cắt lê thành từng lát. Ngó sen cắt thành từng khúc dài. Dưa hấu đem gọt bỏ lớp vỏ cứng bên ngoài, sau đó cắt thành khúc. tiếp tục cho táo đen vào nấu với nước trong khoảng 10 phút với ngọn lửa nhỏ. Trong khi nấu táo, chúng ta đem lê, ngó sen, mã thầy và vỏ dưa đã cắt sẵn cho vào máy ép trái cây. Ép ra nước. Táo đen được nấu xong, đem vớt xác táo ra. Rót nước hầm đó vào chén, cuối cùng cho tất cả hỗn hợp nước ép vào chung trong bát.

Thức uống này chúng ta có thể uống từ 3 đến 4 lần mỗi ngày. Mỗi lần nữa ly đến 1 ly. Nước này cũng tốt cho người bị bệnh tả.

Loại thức uống gồm có các loại trái cây: lê, mã thầy, ngó sen, dưa, táo trong đông y đều là những vị thuốc có tác dụng giúp cho người bệnh giảm khát nước. Nhưng cũng cần chú ý là: lê dùng trong vị thuốc tốt nhất phải là lê xanh nhằm hạn chế hàm lượng đường vì thế không nên dùng lê quá chín hay quá ngọt.

Nào, chúng ta cùng xem lại các nguyên liệu và cách chế biến: Lê 100g, mã thầy tươi hay còn gọi là củ năn 200g, ngó sen 200g, táo đen 100g, vỏ dưa hấu 200g.

Trước tiên cắt lê thành từng lát. Ngó sen cắt thành từng khúc dài. Dưa hấu đem gọt bỏ lớp vỏ cứng bên ngoài, sau đó cắt thành khúc. tiếp tục cho táo đen vào nấu với nước trong khoảng 10 phút với ngọn lửa nhỏ. Trong khi nấu táo, chúng ta đem lê, ngó sen, mã thầy và vỏ dưa đã cắt sẵn cho vào máy ép trái cây. Ép ra nước. Táo đen được nấu xong, đem vớt xác táo ra. Rót nước hầm đó vào chén, cuối cùng cho tất cả hỗn hợp nước ép vào chung trong bát.

Thực ra, bệnh tiểu đường được phân loại thành nhiều tuýp nhưng bất kỳ tuýp nào cũng đều sẽ gặp những biến chứng rất nguy hiểm nếu không có phương pháp chữa trị thích hợp. Tuy nhiên, hiện nay tuýp tiểu đường có số người mắc bệnh nhiều nhất và cũng được nhiều người quan tâm nhất là tuýp tiểu đường chúng tôi sắp giới thiệu sau đây.

 Đây là ông Đàm vào năm 1994, người cao 1m68, nặng 119kg, vòng bụng 114 cm.

Còn đây là ông Đàm năm 2006, vẫn cao 1m68, nhưng cân nặng chỉ còn 75kg, vòng bụng 85cm.

Như vậy ông đã giảm 44kg và vòng bụng ốm đi 29cm đã khiến cho ông Đàm hiện nay so với trước kia rất khác biệt. Nhưng nguyên nhân do đâu? Để biết được nguyên nhân, chúng ta hãy quay về 12 năm trước đây.

Tháng 10 năm 1994, ông Đàm vừa qua sinh nhật lần thứ 45 của mình. Bỗng nhiên ông cảm thấy cơ thể mình không khoẻ.

-                           Đi lên lầu 2 mà đi không nổi. Cảm thấy chóng mặt, nhức đầu, toàn thân rã rời. Ban đầu ông không chú ý lắm, nhưng rất nhanh sau đó tiếp tục có nhiều vấn đề xuất hiện.

-                           Có lúc thấy rất khát, uống cả bát nước to mà không đỡ khát. Thế là tôi cằm đầu vào cả vòi nước mà vẫn khát.

-                           Cả đêm không cách gì ngủ được. Vừa nằm xuống thì buồn tiểu. Tiểu xong, đi nằm rồi vẫn muốn đi tiểu tiếp. Mỗi đêm đi 8, 9 lần thậm chí có đêm đi 12, 13 lần.

Uống nước nhiều, đi tiểu cũng nhiều khiến cho ông Đàm linh cảm có điều gì đó không hay.

Nhưng sau đó, vào 1 đêm trong phòng vệ sinh, ông ngẫu nhiên phát hiện 1 việc càng khẳng định thêm linh cảm của mình.

-                          Sau khi đi tiểu xong, tôi vô tình đạp giày lên trên đó, tôi cảm thấy rất dính.

Nhìn thấy nước tiểu của mình giống như mật ong, khi giẫm giày lên thì thấy rất dính. Trong đầu ông Đàm bỗng nhiên hiện lên 3 chữ : Bệnh tiểu đường.

Sáng sớm hôm sau, ông vội vàng đi bệnh viện để kiểm tra lượng đường trong máu. Kết quả kiểm tra cho thấy, lượng đường trong máu của ông lên đến 18mmol/l, gấp hơn 2 lần so với người thường. Các bác sĩ chẩn đoán, ông Đàm đã mắc phải tiểu đường tuýp II. Và cơ thể béo phì chính là nguyên nhân chủ yếu khiến ông mắc bệnh.

tiểu đường tuýp 2 là tuýp bệnh khác xa so với tuýp1. Người bệnh mắc tiểu đường tuýp 2 tự thân luôn luôn có thể tiết ra đầy đủ lượng Insulin. Nhưng do 1 số nguyên nhân, Insulin không thể phát huy đầy đủ tác dụng của nó vì vậy dẫn đến tiểu đường. Tiểu đường tuýp 2 là loại tiểu đường phổ biến nhất. Theo các nghiên cứu khoa học phát hiện, bệnh tiểu đường tuýp 2 có mối liên hệ mật thiết với béo phì. Nguy cơ mà người béo phì mắc bệnh này cao gấp 3 lần người bình thường. Cứ mỗi kg thừa cân thì nguy cơ tăng thêm 5%. Mà trong số những người mắc bệnh tiểu đường tuýp 2 thì có đến 80% là người béo phì. Nhưng béo cũng có các mức độ khác nhau. Vậy thì cuối cùng mức nào là nguy hiểm nhất?

-                        Căn cứ vào cách phân chia của y học thì phân làm 3 loại: người béo phì, người cơ bắp và người mập. Người béo phì thì là có bụng to là điển hình. . Người mập thì toàn thân đều rất nhiều mỡ nhưng lượng mỡ toàn thân phân bố tương đối đều. Và loại cuối cùng - người cơ bắp. Chỉ số thể trọng của người cơ bắp rất lớn, ví dụ như những vận động viên thể hình. Nhưng cơ thể của họ chủ yếu là thịt, cơ bắp chứ không phải là mỡ. Trong 3 loại người trên thì những người béo phì là nguy cơ cao nhất. Đó chủ yếu là do lượng mỡ nội tạng. So sánh lượng mỡ nội tạng với lượng mỡ dưới da thì lượng mỡ nội tạng có mức nguy hiểm càng lớn. Bởi vì, sự ảnh hưởng của quá trình trao đổi càng trực tiếp hơn đối với toàn bộ cơ thể con người.

Và đương nhiên, ông Đàm thuộc loại người béo phì.

Chính là lượng mỡ nội tạng của phần bụng phía dưới này ảnh hưởng đến quá trình trao đổi của cơ thể ông khiến ông mắc bệnh tiểu đường.

(CHÈN HÌNH) Làm sao để biết chúng ta có béo phì hay không? Có rất nhiều phương pháp để xác định, trong đó phương pháp căn cứ theo chỉ số cân nặng (BMI) là phương pháp đơn giản nhất.

 

                                          Thể trọng (Kg)

Chỉ số cân nặng =

                                          Bình phương chiều cao (mét bình phương)

 Bình thường chỉ số thể trọng của người Á đông nằm giữa 24 đến 28 thì thuộc siêu trọng. Nếu là lớn hơn 28 thì thuộc béo phì.

Mặc dù bac sĩ đã nhắc nhở nhiều lần về sự nguy hiểm của béo phì nhưng ông Đàm lại không xem cơ thể mập của mình là 1 loại bệnh

-                          có người nói bệnh tiểu đường không đáng sợ, 1 ngày tôi còn ăn được thì tôi cứ ăn thôi. Tôi chẳng thèm để ý đến.

Bác sĩ điều trị cho ông Đàm với hơn 20 mấy năm kinh nghiệm trong công tác chữa bệnh dường như cũng đã nhìn thấu tâm lý của người bệnh này. Ngoài kê cho bệnh nhân uống toa thuốc có tác dụng bổ trợ cho việc giảm cân và điều trị tiểu đường ra, bác sĩ còn sắp xếp cho ông Đàm đi thăm các phòng bệnh của các bệnh nhân tiểu đường.

Khi đến những phòng bệnh này, ông được chứng kiến những cảnh tượng khiến ông thất kinh.

-                           Chân, đùi đầy mủ, lỡ loét. Thật không dám nhìn. Cơm cũng nuốt không xuống. Có 1 số người bị cưa chân, có người bị chứng urê- huyết, người thì bị mù. Đây đều là triệu chứng tổng hợp của bệnh tiểu đường.

-                           Tôi nghĩ đến chẳng may tôi đến giai đoạn như thế thì đã quá muộn rồi.

-                           Phương pháp chữa trị hữu hiệu là lấy gốc để trị, vậy thì cần phải giảm cân. Do đó sau khi anh giảm cân thành công thì anh mới có thể khiến bệnh tiểu đường có cơ may cứu vãn.

Ông Đàm sau khi chứng kiến tận mắt cảnh tượng đó, trở về nhà ông liền bắt đầu kế hoạch giảm cân nghiêm túc.

-                           Một ngày ăn không quá 300g ngũ cốc, sáng sớm đi 10 dặm. Ban đêm đi 10 dặm.

Kiên trì cho đến bây giờ, từ lúc mới bắt đầu, đi 50m thì chân đã mỏi nhừ, giờ thì đi lại rất nhanh nhẹn. Một giờ có thể đi 5km. Cứ như thế, ông đã kiên trì được 12 năm. Trong 12 năm này, cân nặng của ông cũng giảm xuống. vòng bụng nhỏ lại, lượng đường cũng không biết từ lúc nào đã trở lại bình thường.

-                           Chúng tôi đã kiểm tra lại, lượng đường đã giảm. Đồng thời cũng giảm đáng kể lượng thuốc uống. Tình trạng rất ổn định.

 

Thưa bạn, những người béo phì lại mắc thêm căn bệnh tiểu đường, nếu có thể giảm cân thì mỗi kg cân nặng được giảm đi sẽ giúp tuổi thọ kéo dài thêm từ 3 đến 4 tháng. Dân gian có câu: “Phòng bệnh hơn chữa bệnh”. Ngay từ bây giờ hãy thay đổi thói quen sinh hoạt xấu hàng ngày của chính bạn, có chế độ dinh dưỡng hợp lý, hạn chế ăn các chất nhiều giàu mỡ, và tập luyện thể thao là cách tốt nhất để kéo dài tuổi thọ của chính mình. Hẹn gặp lại quý vị và các bạn trong bài này y học bốn phương lần sau.

 

Bài viết này có 0 bình luận

Viết một bình luận :

5747